Những ngang qua

Tiếng la trong đêm qua có còn để lại dấu vết nào chăng?
Những tâm hồn dựa vào những tối thiểu qua ngày
Ngang qua phố Tàu, luôn đông đức người qua lại
Sau một thời gian dài trở lại, phố Tàu đã thay đổi nhiều. Gọn gàng và sạch sẽ hơn
Khắp nơi du khách vẫn dư đầy đó đây
Nơi dừng chân ngắn ngủi, nhưng đủ để đón nhận nhiều khía cạnh trong bước đi của mình

Nét chạm

Vừa chuyển dịch xong đoạn văn của tác giả Andrea Schwarz với nhận thức tiếng la của những người đang sống trong sự giam cầm hay vì một lý do nào đó. Đêm ấy, giữa lưng chừng lạnh buốt của giao ngày, khắp nơi vẫn còn chìm trong màn đêm và sương, tôi nghe tiếng la đau đớn của một người phụ nữ kéo dài đôi giây nhưng sao thật lâu đối với tôi. Căn phòng nghỉ chân nằm trên lầu cao của một tòa nhà nằm giữa phố chính. Cảm giác không biết phải như thế nào, nhận dạng và làm gì đây? Chiều hôm bước ngang qua những con đường và khắp nơi đầy những người vô gia cư, con số này hình như ở nước Mỹ đang dần lên thêm và luôn luôn hiện diện ở những thành phố lớn mà tôi có dịp được ghé đến. Thời dịch vẫn còn đang hoành hành, nhưng con người cũng phải tiếp tục hành trình của mình. Bước đi như thế nào và phải làm gì để vẫn đảm bảo được một đời sống an toàn, bình an cho nhau?

September, San Francisco

3

Hôm nay bạn đã sống chưa?

Có những ngày trong đời sống tôi, khi trở về nhà vào buổi tối và tự vấn mình – hôm nay mình đã thực sự “làm” gì nhỉ? Tốt, có thể tôi đã nhận hai cuộc hẹn, đọc cho thư ký viết bốn lá thư, nhận mười cú điện thoại, một vài người đã ghé đến văn phòng – lẽ đương nhiên tôi có thể đếm những việc tôi đã làm. Nhưng sao đó, tôi vẫn cảm nhận điều gì têu tếu lai vãng quanh tôi.

Và rồi tôi chợt nhận ra rằng câu hỏi “mình thực sự đã làm những điều gì hôm nay?” quả là một điều hoàn toàn sai lầm, nó phải là, nghĩa là: Hôm nay tôi có sống không? Hôm nay tôi có thực sự cảm nhận những con người xung quanh tôi, môi trường của tôi không?

Thêm vào chẳng hiện hữu sự kiện địa chấn nào cả:

* hôm nay tôi đã có lần nào ngạc nhiên về sự diệu kỳ cơ thể tôi chưa – rằng dòng máu chảy, tim tôi đập, ruột tôi tiêu hoá, …

* hôm nay tôi đã có lần nào nhìn kỹ hơn người đối diện mình chăng – những tàn nhang trên mặt, cái nhìn mệt mỏi, đôi bàn tay run rẩy, cái áo len xinh đẹp, ….

* hôm nay tôi đã có lần nào mở tai mở mắt cho những gì đang xảy ra trên thế giới – tôi có nghe thấy tiếng la của những kẻ đang bị hành hình, khi thông tin vang ra từ máy nghe, tôi đã nhìn thấy cánh cúc dại đang nảy nở lặng lẽ ở lề đường và ….

Danh sách này lẽ dĩ nhiên mỗi người tự có thể tiếp tục cho mỗi hoàn cảnh riêng mình …

Tôi sống, chắc chắn rồi, ai nghi vấn điều ấy? Rốt cuộc tôi đang ngồi đây và viết. Nhưng tôi thực sự sống động? Tôi sống hay tôi để mình sống – bị động bởi những cuộc hẹn, hoàn cảnh, những ràng buộc và tất cả những “thứ mà người ta làm thế”?

Đôi khi, tôi cảm nhận cuộc sống thật mãnh liệt. Đời sống nhịp nhàng, sinh lực tôi trào ra từ lỗ chân lông mình. Khi ấy tôi cảm được đời sống có thể là tất cả. Câu nói đến từ Pablo Neruda như thế này “Tôi xác quyết, tôi đã sống”. Đó thực là một câu mà tôi rất yêu thích muốn thưa cùng Thượng Đế của tôi: ”Con xác nhận, hôm nay con đã sống. Hôm nay con đã thực thi điều mà trong cuộc sống con đã được Người trao ban. Hôm nay con đã khóc và đã cười, con đã tò mò và đã thảnh thơi, con đã lắng nghe người khác và còn dư đầy những lời ba hoa bép xép. Con xác quyết, con đã sống.” Thượng Đế muốn chúng ta sống – bây giờ, hôm nay, ngay lúc này. Nếu như Thượng Đế không muốn thế, Người đã chẳng tạo nên chúng ta với tất cả những đặc tính ấy. Sống nghĩa là không hẳn mãi vui sướng – sống nghĩa là, nhận biết rõ đời sống chính mình, nỗi buồn cũng như nét đẹp, trao cho cả hai không gian riêng của nó, nhận thức rõ đời sống của những người khác và nhận thức rõ sự tác tạo xung quanh mình. Và tôi nghĩ, nó như sự việc “sống dư đầy” theo lời Jesus đã diễn đạt.

Ờ – nhưng đời sống thì chẳng thể đơn giản như thế. Thượng Đế trao tặng tôi đời sống mình – nhưng tôi có trách nhiệm với mình và với Thượng Đế rằng tôi làm gì với cuộc sống của mình. Đôi khi tôi tưởng tượng rất minh họa (Tất cả các thần học gia ngay đây sẽ la lớn cho xem – nhưng điều đấy chả ăn nhằm gì đến tôi, bởi đó là một bức ảnh mà chính tôi mới có thể biết nó ra sao): Thượng Đế đặt trước tôi một cái giỏ đầy len to lớn không thể tưởng tượng được, với tất cả các gam màu, tất cả loại hàng, kim đan ở mỗi độ lớn bé – trò hề là tôi phải tự mình đan nó. Tôi phải đặt mũi từng mũi, một vài mũi lệch nhẹ, nhưng những mũi khác rơi xuống, đôi khi tôi chẳng còn tìm ra nó nữa: tôi kết hợp sắc màu và bản mẫu. Nhưng để tôi có thể đan, có nguyên liệu để đan, đó là món quà. Đời sống của tôi là một món quà – tôi làm gì với nó là ở tôi. Đời sống mỗi người chúng ta được trao cho một giỏ len đầy như thế, nhưng không một ai sở hữu một sự chọn lọc nguyên vẹn nào.

Người thì không có màu đỏ, kẻ khác thiếu đường ren, với những thứ mà hắn có thể tiến triển tuyệt hảo nhanh chóng. Nhưng mỗi một người đều có một cái giỏ len của họ – và cái giỏ thật đầy, tràn đầy. Tôi có thể lấy từ trong giỏ ấy để trao cho người khác – chia sẻ đời sống tôi với những kẻ khác. Nhưng để có một đời sống như thế, tôi phải có sự quyết định. Nó chắc chắn sẽ mệt mỏi hơn đời sống cho phép để bơi theo dòng. Nhưng tôi nghĩ, nó cũng vì thế mà phong phú nhiều hơn, đầy hơn và dày hơn. Giá trị – đã sống … đã sống bởi chính tôi.

Hôm nay bạn đã sống?

Andrea Schwarz

Design a site like this with WordPress.com
Get started