Đôi khi…

không rõ bình minh hay hoàng hôn khi ở trên cao. Chỉ có thể nhận thức qua canh giờ chấm phẩy đeo trên tay
Những nét lôi cuốn đôi khi rất lạ
Ở những khoảnh khắc lại thèm tìm đến những không gian rộng với chớp nháy giây phút trên tay

Tham quan bảo tàng vào cuối tuần của cả nhà VDSB

Vẫn là phương tiện di chuyển quen thuộc từ nhà vào trung tâm. Các làn xe khác có thể kẹt nhưng “làn đỏ” ưu tiên này luôn rất thông thoáng 😁
Đạp xe lên cầu hết cả sức nhưng selfie thì phải tươi 😝
Dừng lại nghỉ ngơi và ăn trưa cùng nhau 🥪
Bốn “con ngựa” chiến 🚲🚲🚲🚲
Con đường đi bộ đến các bảo tàng
Những thông tin nhiều màu sắc thu hút khách tham quan
Hai đứa tò mò tham quan các tranh ảnh được trưng bày
Một góc của bảo tàng
Hôm nay cả nhà đi được 3 bảo tàng. Bảo tàng đầu tiên trưng bày các đồ vật do nhà thiết kế chủ thương hiệu Braun tạo nên. Bảo tàng thứ hai cho mọi người hiểu thêm về cuộc sống và nỗi đau của những người khuyết tật phải chịu đựng (trong hình hai đứa đang xem 1 đoạn clip ngắn diễn tả nỗi đau ấy). Bảo tàng thứ 3 về các tranh ảnh biếm hoạ châm biếm các khía cạnh cuộc sống qua từng năm.
5 con hươu và 1 gia đình
Vẫn là 5 con hươu và 1 gia đình nhưng góc khác hơn 🥰

Chuyến tham quan Bad Homburg

Mở đầu chuyến tham quan thành phố là những phút thảnh thơi dạo công viên.
Ngày nắng ấm
V nói, tầm qua mùa đông này D thấy khi mô có nắng sẽ thích lắm lắm cho xem ^^
Con đường nho nhỏ
Màu sắc tươi mới
Xen chút tím của quả
Và hoa
Đôi bóng in trên mọi nẻo đường
Mùa thu gõ cửa
Ngọn tháp hai đứa đã chinh phục (cũng ko cao lắm ^^)
Quang cảnh nhìn từ trên tháp
Nhà thờ hai đứa tham dự thánh lễ cùng nhau
Trái lựu đón nắng sớm
Tạm nghỉ trưa, Sushi ở đây giá cả hợp lý cho 1 bữa ăn dư đầy, ngon miệng.
Lại là “đôi trẻ”
Sau khi xong bữa trưa chúng ta lại nhâm nhi caffee ngắm phố phường 😉
Cửa tiệm nhỏ với những điều giản dị ngọt thanh
Tìm hướng đi đến nhà thờ
Nhà thờ hai đứa cùng dự lễ đầu tiên khi D qua Đức. Bài giảng hôm nay nội dung về mọi khía cạnh trong cuộc sống đều có 1 thời. 1 thời nhận, 1 thời cho đi.

Tallinn

Dĩ nhiên là điều gì đó cần trông xem sao ông ta đứng đấy chứ nhỉ..,,
Cánh cửa này dẫn đến nơi nao? Câu chuyện nào có thể kể lại?
Luôn là nét lôi cuốn và cũng luôn là nơi vô cùng tĩnh lặng không người. Không biết thời xa xưa thì sao nhỉ?!
Những tường thành luôn là những chứng nhân câm lặng ngang thời gian cho rất nhiều điều gì đó không ai nhận dạng được ngoài suy đoán
Vô cùng ấn tượng khi đứng dưới nhìn lên, và nếu như vô tình bước ngang qua trong đêm chắc không khỏi giật mình
Mùa về nên cái lạnh thẫm đâu đó trong tĩnh lặng
Rồi ngắm cảnh uống trà và nghỉ ngơi trước khi quay trở về công việc hằng thường
Một thoáng rồi xa đi
Design a site like this with WordPress.com
Get started