hmmm

đụng tới nó thì nó quạu quọ như thế này nhưng làm lơ thì bò đến bên cạnh ngồi chờ, mà không ngó ngàng đến lúc ấy thì dỗi bỏ ra những góc cô độc ngồi thiểu não ghê gớm lắm. nhưng bị xa nó rồi, có nhớ cũng chỉ chừng này là còn lưu giữ được. thực tế có như không có, không có mà là có đó. đôi mắt thách thức ghê!

Design a site like this with WordPress.com
Get started