Nét chạm

Vừa chuyển dịch xong đoạn văn của tác giả Andrea Schwarz với nhận thức tiếng la của những người đang sống trong sự giam cầm hay vì một lý do nào đó. Đêm ấy, giữa lưng chừng lạnh buốt của giao ngày, khắp nơi vẫn còn chìm trong màn đêm và sương, tôi nghe tiếng la đau đớn của một người phụ nữ kéo dài đôi giây nhưng sao thật lâu đối với tôi. Căn phòng nghỉ chân nằm trên lầu cao của một tòa nhà nằm giữa phố chính. Cảm giác không biết phải như thế nào, nhận dạng và làm gì đây? Chiều hôm bước ngang qua những con đường và khắp nơi đầy những người vô gia cư, con số này hình như ở nước Mỹ đang dần lên thêm và luôn luôn hiện diện ở những thành phố lớn mà tôi có dịp được ghé đến. Thời dịch vẫn còn đang hoành hành, nhưng con người cũng phải tiếp tục hành trình của mình. Bước đi như thế nào và phải làm gì để vẫn đảm bảo được một đời sống an toàn, bình an cho nhau?

September, San Francisco

Leave a comment

Design a site like this with WordPress.com
Get started